CÔNG NGHIỆP ĐIỆN ẢNH NƯỚC TA: VẤN ĐỀ LÝ LUẬN VÀ THỰC TIỄN
DOI:
https://doi.org/10.70494/2354-0680.305Tóm tắt
Trong bối cảnh toàn cầu hóa và phát triển kinh tế tri thức, công nghiệp văn hóa ngày càng giữ vai trò quan trọng trong việc tạo ra giá trị kinh tế, đồng thời góp phần củng cố bản sắc dân tộc và tăng cường sức mạnh mềm quốc gia. Ở Việt Nam, cùng với tiến trình đổi mới và hội nhập quốc tế, phát triển công nghiệp văn hóa đã trở thành một định hướng lớn trong chính sách văn hóa, trong đó điện ảnh là một lĩnh vực có vị trí đặc biệt. Bài viết làm rõ một số vấn đề lý luận về công nghiệp điện ảnh, đồng thời phân tích tiến trình phát triển của điện ảnh Việt Nam từ nền điện ảnh cách mạng đến bối cảnh đương đại. Trên cơ sở đó, bài viết xem xét một số trường hợp tiêu biểu của phim Việt Nam gần đây, bao gồm cả phim do Nhà nước đầu tư như “Đào, Phở và Piano”, “Mưa đỏ”, “Địa đạo”… và nhiều bộ phim thị trường khác, nhằm chỉ ra rằng sự phát triển của công nghiệp điện ảnh Việt Nam cần dựa trên sự kết hợp giữa định hướng của Nhà nước, năng lực sáng tạo nghệ thuật và cơ chế thị trường.
Tài liệu tham khảo
Bordwell, D. and Thompson, K. (2010), Nghệ thuật điện ảnh: Nhập môn, NXB. Nhã Nam, tr. 45–50
Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch (nhiều văn bản), Các định hướng phát triển công nghiệp văn hóa và điện ảnh Việt Nam
Adorno, T. W. and Horkheimer, M. (2002), Dialectic of Enlightenment (Biện chứng của Khai sáng), Stanford University Press, pp. 94–136
Flew, T. (2012), The Creative Industries: Culture and Policy (Các ngành công nghiệp sáng tạo: Văn hóa và chính sách), Sage Press.
Hesmondhalgh, D. (2013), The Cultural Industries (Các ngành công nghiệp văn hóa), 3rd ed., Sage Press, pp. 12–15.
UNESCO (2005), Convention on the Protection and Promotion of the Diversity of Cultural Expressions (Công ước về bảo vệ và thúc đẩy sự đa dạng của các biểu đạt văn hóa), Paris.